Bên trong trại t.âm t.hần, tình cờ nghe họ hát mà trái tim tôi như tan từng khúc

0
226

Nhắc đến bệnh viện t/âm th/ần, người ta thường nghĩ ngay về một nơi âm u không sức sống, nơi có những con người ngây ngây dại dại, lúc nào cũng chỉ chìm trong bóng tối của cơn điên không hồi kết.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến đoạn video về “người đi/ên” sau đây, chúng ta không khỏi ngạc nhiên và xót thương cho những số phận phía sau cảnh cổng bệnh viện tâm thần.

Trong bộ đồng phục xanh của bệnh viện, một nữ bệnh nhân tâm thần vừa đứng nói chuyện vừa hát liên tục những bài ca không đầu không đuôi. Khi thì một bài hát ca ngợi Quan Thế Âm Bồ tát, khi là một bản tình ca dân gian. Không có nhạc đệm, cũng chẳng có người bắt nhịp nhưng cô cứ thế hát rất đúng tông, đúng giai điệu với nụ cười luôn nở trên môi.

Cô gái bắt nhịp hát.

Rất tự tin và đầy vẻ yêu đời.

Xung quanh cô là các bệnh nhân nữ khác, dù không thể hát nhưng vẫn hoà vào giai điệu bài hát. Trong những cặp mắt vô hồn ấy bỗng ánh lên chút tia sáng bình thường, có cảm giác như âm nhạc đã đánh thức tâm hồn họ vậy.

Những bệnh nhân vào đây người thì bị phụ tình, người thì gia đình biến cố đến hoá đi/ên, có người lại bị gặp ta/i n/ạn chấn thương n.ão dẫn đến tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Vui tươi lúc này thôi, biết đâu chốc nữa họ sẽ phải lăn lộn trong cơn bệnh tái phát, đập phá và la hét khắp nơi.

Số phận đẩy đưa những con người bình thường vào trại thương đi/ên, bị xã hội xa lánh và kỳ thị khiến nhiều người không khỏi xót xa. Nhìn cô gái “ca sĩ chính”, dù trong cảnh bệnh tật nhưng cô vẫn tươi tắn, biết đâu trước đây cô từng là một nữ sinh xinh đẹp với tương lai rộng mở phía trước.

Nhưng dẫu trong cảnh bệnh tật thì họ vẫn luôn có những phút giây hạnh phúc với âm nhạc. NÓi một cách nào đấy, họ hạnh phúc vì đắm chìm trong thế giới riêng, không có tham, sân, si, không có những lừa lọc mưu toan.

Thế giới trong này, người ngoài khó mà hiểu và đồng cảm được. Người bị tâm thần có tín hiệu để nói chuyện, tin cậy lẫn nhau qua ánh mắt, nét cười. Họ tuy không tỉnh táo như người thường nhưng cảm xúc không chết… “Nếu từng sống với nhau, là bạn, khi xa nhau gặp lại, họ sẽ cười, vẫy tay, ùa lại ríu rít gọi tên. Người ở đây, vẫn biết cười với bạn, biết nhớ người thân, nhớ nhau thì vẫn còn gọi tên nhau…” – một bác sĩ viện tâm thần đã nói như thế.

Họ làm bạn, hát với nhau hoàn toàn dựa trên tình cảm người với người, không chút giả tạo – những điều hiếm có khó tìm trong cuộc sống của những người bình thường.

Nhìn những người điê/n yêu đời và sống tình cảm không vụ lợi mới thấy chúng ta đôi khi phải học cách họ lạc quan sống và đối đãi với nhau tốt hơn.

MỜi các bạn xem clip

Mời bạn bày tỏ ý kiến

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here