CHẠY GRAB

0
522

Lần đầu tiên mình đi chuyến xe grab đặc biệt đến vậy, lái xe là một em gái.

Mình có hỏi em sao con gái mà đi chạy xe thế này? công việc vất vả thu nhập thì còn tùy vào may mắn. Phải hỏi và mở lời khá lâu mãi em mới trả lời, em không có bố, nhà chỉ có hai mẹ con thôi, trước em ở Thái Bình nhưng em đang học năm thứ 3 trên này. Mẹ em đang bị suy thận giai đoạn 4, ở nhà đã bán hết đất cát nhà cửa để chạy chữa cho mẹ em nhưng xem ra bệnh tình vẫn vậy không có gì tiến triển hơn. Mẹ vẫn phải đi chạy thận theo tuần khá là tốn kém.

Em muốn xin nghỉ học để đi xin việc làm có tiền chữa bệnh cho mẹ nhưng mẹ không đồng ý. Ngày nào cũng vậy để chắc chắn em đến trường học mẹ cũng đi cùng em tới tận lớp. Sau đó về nhà nghỉ ngơi rồi chiều mẹ lại đi rửa bát thuê ở một quán lòng trên đường Nguyễn Siêu đến muộn mới về, mẹ nhất định bắt em không được bỏ học, mẹ còn nói em bỏ học mẹ sẽ bỏ đi để em không bao giờ tìm thấy mẹ nữa.

Em phải nói dối mẹ là đi dạy thêm để mẹ yên lòng đấy ạ, chứ biết em chạy xe thế này mẹ không đồng ý đâu. Xe này cũng là em đi thuê của một quán cầm đồ đấy ạ ngày là 120k, xăng thì tự đổ, gia đình em chẳng có đồ gì đáng giá. Quần áo hơn 3 năm nay từ ngày mẹ bị bệnh em cũng chẳng sắm thêm bộ nào, toàn các bạn cùng lớp cho thôi ạ. Nói đến đây sống mũi mình cay cay, tôi hỏi em sao em không đi xin việc khác mà làm cho đỡ bụi bặm, vất vả.

Em nói chạy cái này thoải mái giờ giấc tầm nào cũng có người cần anh ạ em còn đi ship hàng ship cả đồ ăn đêm nữa. Nếu tằn tiện thì hai mẹ con cũng đủ chi tiêu hàng tháng. Còn những khi mẹ em cần tiền mua thuốc thì em phải vay mượn sau đó đi làm trả dần các bạn. Em cũng hiểu hoàn cảnh của mình thành ra em không có nhiều bạn bè chẳng bao giờ đi ăn hàng quán, chẳng tiệc tùng với các bạn nên em không có nhiều bạn. Các bạn ai chơi với em cũng đều là thương xót hoàn cảnh của em mà thôi. Nghe xong câu chuyện mình thấy buồn hẳn, thương em đến rơi cả nước mắt mà không biết nói gì thêm, chỉ động viên em cố gắng hơn thôi.

Đoạn đường từ Kim Giang – Thanh Xuân về Thanh Trì hết 58k. Mình đưa cho em 200k và nói anh không có nhiều tiền anh gửi em thêm chút tiền xăng nhưng em nhất định không lấy thừa một đồng. Em cảm ơn chào mình về và nói nhớ cho em 5 sao nhé. Không biết bài viết này của mình em có đọc được hay không, nhưng hãy vững tin vì ngày mai trời lại sáng em gái nhé ❤

Share: Nguyễn Tiến Đạt

Mời bạn bày tỏ ý kiến

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here