Nếu ai hỏi nuối tiếc nhất của em khi thanh xuân là gì, em sẽ lặng lẽ kể về chuyện chúng ta

0
376

Cho đến bây giờ, em vẫn luôn cho rằng tinh yêu em dành cho anh là không sai, nhưng cuối cùng em lại vẫn là người thua cuộc.

Bất cứ ai biết về chuyện chúng mình, đều bảo em ngốc khi chờ đợi anh, nhưng với em, sự chờ đợi không hề là điều đáng tiếc, không hề đáng buồn, với em nó không hẳn là thời gian hay mục đích mà đơn giản là cảm nhận của mỗi người “Liệu có đáng hay không?”.

Bên anh trong mọi cung bậc cảm xúc luôn là em dõi theo và an ủi sẻ chia, và hơn hết em luôn mong chờ mọi sự bình yên nhất đến với anh, bản thân em dù có thế nào vẫn luôn tự nguyện đi bên cạnh anh, không đòi hỏi, không mưu cầu vật chất, em đã mạo hiểm đặt cược định mệnh của mình, chơi một ván bài lớn với số phận, với tuổi trẻ ngắn ngủi…Và rồi cuối cùng điều em nhận được thật bẽ bàng tất cả vì do em quá tin.

Anh biết không, nếu ai đó hỏi em tháng năm nào là tháng năm đẹp nhất của cuộc đời, em sẽ chẳng do dự mà đưa ra câu trả lời chắc chắn là những tháng ngày thanh xuân, những năm tháng tuổi trẻ, em sẽ say sưa kể rằng trong những tháng ngày vội vã đó, đã có một chàng trai nguyện lòng vẽ câu chuyện tình mùa hạ thật đẹp tuổi 18 cho em. Và hơn thế em cảm ơn mình, năm ấy cũng đã thích chàng trai đó, một chàng trai đúng như trong tưởng tượng mà em hằng ao ước.

Và anh biết không, nếu ai đó hỏi em điều hối tiếc nhất ở tuổi trẻ là gì, chắc có lẽ em sẽ kể về chuyện chúng ta. Trong câu chuyện ấy em sẽ kể về những khoảnh khắc thật đẹp, em đã dành tất cả thanh xuân đẹp nhất của một người con gái để yêu anh, nhưng đến cuối cùng, nhưng thật buồn vì kết thúc ấy không có hậu, người bên anh sánh những bước đi tiếp theo trong tương lai lại không phải là em?

Và từ ngày ấy, căn phòng chẳng thấy dáng dấp của người đàn ông trưởng thành ngày hôm qua, chẳng còn đôi tình nhân ngày nào vẫn tay trong tay trao nhau cái nhìn đắm đuối. Em chẳng hiểu vì sao, cứ mỗi lần nhìn mưa là cảm xúc lại dâng trào đến lạ, mỗi lần nhoài người ngắm nhìn những hạt mưa, đang dằn xéo trên màn kính cửa sổ rồi vỡ nát thành những hạt li ti, em lại liên tưởng như thể như bản tình ca tình yêu ngày ấy.

Mời bạn bày tỏ ý kiến

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here